tặng anh một tình yêu nhỏ

Lời chúc 20/10 gửi tặng người yêu, vợ. Chúc em một ngày 20/10 thật nhiều vui tươi, hạnh phúc, tràn ngập tiếng cười. Ở bên em là những ngày hạnh phúc và ngọt ngào nhất với anh. Mãi mãi yêu em. Chúc em luôn vui vẻ và nở những nụ cười đẹp nhất trong ngày hôm nay. Chương 10. Chương trước Chương tiếp. Tô An nghiêng người qua một chút, hơi dựa vào Tô Diễn, tay trái khoác hờ lên vai anh, đôi môi không son phấn giương lên một độ cong như có như không, hơi thở ấm áp phun nơi xương quai xanh của Tô Diễn.Cánh tay đặt trên đỉnh đầu Tô An Chương 1. Hơn năm giờ sáng, thành phố N bị một tầng sương mỏng manh bao phủ, không khí hơi ẩm. Bóng đêm ảm đạm đang rút đi từng chút một, ngọn gió lặng lẽ trong không gian yên lặng như tờ xuyên qua khung cửa sổ hé mở, vén lên màn cửa mỏng manh, rèm vải đay khẽ lay Hoa hồng là loài hoa thể hiện cho tình yêu vĩnh cửu. Được tặng một bó hoa hồng trong ngày kỷ niệm sẽ là trải nghiệm ý nghĩa và khó quên với mỗi người. Cảm ơn người con gái anh yêu đã luôn kiên nhẫn, hiền dịu và bao dung để đồng hành cùng anh trên chặng đường Thời gian làm tình yêu của họ nhạt đi, nàng đi lấy cho vừa lòng cha mẹ; chàng vô cùng đau khổ và không hiểu tại sao nàng tặng anh cây xương rồng. Chàng lấy hết dũng khí của một người đàn ông đến tìm cô gái, chỉ gặp anh trai cô bên cạnh những chậu hoa xương rồng Có người thầm yêu anh. Anh vẽ bầu trời xanh Em tô hoa hồng đỏ Lại đây em nói nhỏ Em cực kì thích anh. Chú cá vàng bé nhỏ Mãi ở chiếc bể xanh Mọi thứ đều không rõ Chỉ nhớ về mỗi anh. Có bông hồng màu đỏ Nở ở phía xa xa Có một tình yêu nhỏ Chờ ngày anh nhận ra. tatsirokco1976. Cảm ơn An đặt di động qua chiếc bàn thấp ở bên cạnh, bởi vì mang thai nên ngồi quỳ lâu sẽ có chút không thoải mái, Tô An chống tay, chuyển toàn bộ trọng tâm sang cánh tay đang chống trên chiếu tatami “Ai dạy con vậy?”“Bà nội ạ” Tô Bảo ôm Cư Cư, Cư Cư ngồi trên đùi anh, bàn tay nhỏ của cậu vuốt vuốt lông tơ mượt mà trên lưng Cư Cư “Bà nội nói, khen người khác như vậy thì người khác sẽ rất vui vẻ. Tô Bảo muốn làm cho mama vui vẻ!”Tô Bảo nhìn Tô An qua màn hình điện thoại, cậu nghiêm túc hỏi “Mama có vui không ạ?”Tô An gật đầu không hề do dự. Nhưng mà cô vui vẻ thì lại có người không vui.“Em gái có vui không ạ?” Tô Bảo nghiêng mình về phía trước, khuôn mặt nhỏ nhắn trong nhất thời có chút rối rắm. Bà nội nói với cậu, mang thai là một chuyện rất vất vả, giống như việc cậu học đi đường, học nói chuyện, là một quá trình lâu dài và liên An cười nói “Tô Cư Cư vui vẻ, An An vui vẻ, em gái cũng vui vẻ.”Tô Diễn bị hai mẹ con quên ở một bên càng không vui.“Bà nội đâu?”“Bà nội với ông nội đang trong phòng làm việc ạ”Tô An gật gật đầu, một ngón tay gõ gõ ở trên mặt bàn, đột nhiên nghĩ tới một chuyện “Vừa rồi Cư Cư ngồi ở trên điện thoại à?”“Đúng òi” Tô Bảo lắc lư thân thể nho nhỏ của cậu, lúc này mới thấy được Tô Diễn ở sau lưng Tô An.“Cư Cư ngồi ở trên di động…...vậy sao con nhận video được?” Tô An đi lạc đề. Cũng không thể là con trai ngốc của cô nhận điện xong Cư Cư mới đặt mông ngồi lên chứ.“Mama thật ngốc” Tô Bảo lẩm bẩm một tiếng, cầm di động đặt xuống trước mặt bé lùn Cư Cư, miệng nói “Giống như vậy ạ! Cư Cư nhận”“Giống như nào?”“Cư Cư” Tô Bảo lại gọi một lùn Cư Cư nghiêng đầu nhìn Tô Bảo rồi lại quay đầu nhìn Tô An. Lỗ tai to của nó rũ xuống, sau đó nó nâng cái chân trước ngắn tũn lên, “Cạch” một cái chạm vào nút màu đỏ trên màn hình điện một thời gian Cư Cư chưa cắt móng rồi, móng vuốt của nó xẹt qua màn hình, phát ra âm thanh có chút chói tiếp theo, cuộc gọi kết Bảo với Cư Cư biến mất trong màn hình. Màn hình điện thoại sáng lên hai cái, biểu hiện thời gian trò chuyện được ba phút mười một An ngẩn người, nhìn màn hình tối thui của điện thoại rồi chìm vào im nên khen con trai cô thông minh hay là ngốc tới đáng yêu đây……Tô Diễn ở bên cạnh cũng im lặng “......”Một loạt động tác của con trai hoàn toàn ngoài dự kiến của anh. Mấy ngày không gặp, thật vất vả thông minh được một chút, lăn vào vòng tay của mẹ anh một cái liền mất hết. Qua mấy ngày nữa nói không chừng có thể biến thành Alaska thuần chủng rồi, ngốc nghếchTô Bảo ở bên kia xoa xoa mặt “......”Bé lùn Cư Cư cúp điện thoại xong thì gâu một tiếng, móng vuốt cào cào màn hình đã tối thui nhưng lại không thấy được Tô An, Cư Cư bắt đầu sủa gâu Cư vừa sủa gâu vừa quay đầu liếm liếm mặt Tô Bảo, nửa bên mặt của Tô Bảo đã bị nó liếm ướt sũng“Con trai anh thật đáng yêu” Sau khi rối rắm hồi lâu, cuối cùng Tô An mới lựa chọn được một từ hình dung thích yêu, giống như ăn cu-te để lớn lên.“Vừa nhìn liền biết là do gen di truyền có vấn đề” Tô An ý đồ đổ lỗi cho Tô Diễn, khi cô còn nhỏ cũng không có như vậy. Nếu không phải Tô Bảo lớn lên giống Tô Diễn thì cô sắp bắt đầu hoài nghi có phải là lúc trước sinh con rồi ôm nhầm hay Diễn nhếch mày, nhìn kỹ Tô An rồi lạnh nhạt mà nói “Không dám nhận”Sợ Tô Bảo sốt ruột, Tô An lập tức gọi này là Tô Bảo tự mình nhận, cũng không để cho Cư Cư đè mông lên điện thoại. Cuộc gọi vừa thông qua, khuôn mặt dễ cưng của Tô Bảo lập tức xuất hiện trong màn hình di Bảo vừa nhìn thấy Tô An, hình như có chút ngượng ngùng, cậu bé xoa xoa mặt của mình, mềm nhũn mà gọi một tiếng “An An”Gọi xong rồi lại gọi Tô Diễn “Diễn Diễn”Tô Diễn cong chân, một bàn tay đặt lên bên chân chống, lười biếng đáp lời. Nhìn bộ dáng ngượng ngùng của Tô Bảo, Tô Diễn mở miệng hỏi “Tô Bảo?”“A?” Tô Bảo nâng điện thoại, nằm ở trên thảm sàn, bất an mà lăn một vòng. “Bà nội còn dạy con cái gì?” Tô Diễn Tô Bảo vừa nghe Tô Diễn hỏi như vậy liền lồm cồm bò dậy, ngồi xếp bằng rồi giơ đầu ngón tay đếm cho Tô Diễn “Bà nội nói-”“Nói cái gì?”“Nói Tô Bảo sau này lớn lên nhất định rất thông minh, giống như ba. Bà nội còn nói lúc ba còn nhỏ cũng là như thế này.”Tô Diễn ?Tô An nghe xong thì trực tiếp bật cười, mở miệng nói “Đúng vậy, khi ba con còn nhỏ cũng đáng yêu giống như con.”Lại nói chuyện một hồi, Nhuế Như Thị liền đi vào chuẩn bị ôm Tô Bảo đi ngủ. Tới thời gian ngủ của Tô Bảo rồi, Tô An mới không nỡ mà cúp điện thoại. Cúp điện thoại xong, trong nhất thời cô còn có chút phiền Bảo từ nhỏ tới lớn đều gần như như hình với bóng với cô, đột nhiên bên cạnh không có cục thịt ngơ ngác đó nữa, trong giây lát cô còn chưa quen dài một hơi, Tô An còn chưa xoay người lại đã bị người khác ôm vào trong Diễn nâng tay lên, giam Tô An ở bên cạnh bàn trà. Tô An hơi hơi nghiêng đầu đi liền cảm giác được hơi thở nóng cháy của bàn tay đặt ở góc bàn của anh trượt xuống nắm lấy eo của cô, đầu ngón tay còn vuốt ve, nắn bóp hông cô, hơi thở nóng cháy của anh phả trên cổ của Tô An, nhất thời có chút cạnh chiếc bàn trà thấp, Tô An ngồi quỳ hai chân, tư thế ngồi nghiêng hẳn qua một bên, bàn tay Tô Diễn đặt trên sườn eo cô không biết từ lúc nào đã đặt lên đai áo yukata, chơi đùa với sợi dây mỏng manh, đầu ngón tay còn kéo qua kéo lại.“Baby?” Giọng nói của anh như toát ra từ chỗ sâu trong yết hầu, cực kỳ trầm An không kiềm chế được mà run biết ngay ban nãy anh không vui mà, không thèm nhường nhịn con trai ruột của mình cơ.“Ừ?” Thấy Tô An không trả lời, Tô Diễn đè cằm lên vai Tô An, cánh tay đặt bên hông cô dùng sức một cái, hoàn toàn nhấc cô vào trong lòng của hai người là lớp vải mềm mại của áo yukata, khoảng cách gần như đã hóa thành vô hình, Tô Diễn hứng thú đầy người, anh cắn vành tai của Tô An, không chút để ý mà hỏi “Vừa nãy không phải rất vui vẻ sao?”Tô An “......”Vừa nãy đối tượng là Tô Bảo, anh có thể giống Tô Bảo sao? Tô Bảo biết làm nũng, anh biết không? Đương nhiên, những lời này Tô An chỉ có thể giữ lại ở trong lòng, không dám nói ra.“Chúng ta ngủ đi, ngủ! Buổi sáng ngày mai anh còn phong hội* diễn đàn nữa mà, ngủ sớm có thể bổ sung tinh thần. Cho nên ngủ trước đi, chuyện này có thể thảo luận sau” Tô An đưa ra kiến nghị từ tận sâu trong nội tâm.*Phong hội có tác dụng tương tự với hội nghị nhưng khác ở chỗ, “phong” ở đây đại diện cho “tiên phong” và “đứng đầu”, mỗi năm, người đứng đầu của tám nước tham gia “phong hội” sẽ phát biểu tuyên ngôn, tỏ thái độ với các chuyện quan trọng trong giới chính trị - kinh trăng chiếu vào trên cửa giấy, chiếu ra hình bóng hai người đang ôm nhau, đình viện thâm trầm, mọi âm thanh đều trở nên im Diễn nâng mí mắt, tản mạn nói một câu “Chuyện chính còn chưa làm xong nữa.”“Vậy anh nhanh đi làm đi” Tô An hé miệng thở dốc, mồ hôi mỏng trên người đã làm ướt áo yukata của cô.“Đang làm đây” Tô Diễn kêu rên một tiếng rồi đẩy ngã Tô An lên trên lớp chăn mềm mại, anh đè lại hai tay lộn xộn của Tô An, rũ mắt nói “Em đừng lộn xộn, để anh nhẹ chút”Tô An “......”Hóa ra chính sự mà anh nói là chuyện này trăng di động, mặt trăng treo cao trên cành liễu, bóng dáng trong nhà cũng lay động An đã chảy ra một tầng mồ hôi, hai tay cô chống trên hông của Tô Diễn, sau lưng thẳng tắp. Tô Diễn giật giật, không biết đâm phải chỗ nào mà Tô An lập tức nức nở một dài chảy xuống từ đầu vai, dính ở sau lưng, áo yukata che khuất nơi động tình nhất. Ánh đèn vàng ấm trong góc tỏa ra vầng sáng nhu An bò lên người Tô Diễn, tựa hồ là có chút mệt nên thần trí cũng không rõ. Mà trong lúc đang mơ hồ như vậy, cô lại đột nhiên nhớ tới có một lần thảo luận với Tiêu Nhiễm về một cp trong manga anime xem là ai công ai Nhiễm từng nói, từ xưa đã ra đời đỏ-xanh, ở dưới không nhất định là thụ. Ngược lại, ở trên cũng không nhất định là tại cô đã thật sự công nhận rồi, giống như bây giờ, Tô Diễn để cho cô hiểu thấu triệt những lời này.“Được chưa?” Tô An có chút mệt nhọc, muốn ngủ nhưng lại không ngủ được, cảm giác ở bên dưới quá rõ ràng, cô căn bản là không thể nào xem nhẹ Diễn im lặng mím môi, anh đưa tay, ngón tay thon dài nắm lấy cằm của Tô An, làm cho đôi môi của cô chu vì ra mồ hôi quá nhiều mà đôi môi hơi khô của cô như được tưới đẫm nước, nhưng chuyện đó cũng không ảnh hưởng tới vẻ đẹp của nó, hai cánh môi no đủ, căng Diễn đã sớm không kiên nhẫn mà hôn lên, chỉ kịp nói một chữ “Chưa”Sáng sớm hôm sau, Tô Diễn đã tỉnh từ sớm, sau khi tỉnh lại liền thu dọn sạch sẽ, sau đó đi tham gia phong hội. Tô An vẫn còn ngủ say, căn bản là không biết Tô Diễn đi từ lúc nào, đợi khi cô tỉnh lại đã là hơn 9 giờ, nói mặt trời treo trên sào cũng không quá hầu ngồi quỳ ngoài cửa đợi cô tỉnh lập tức nhanh nhẹn mà chuẩn bị cơm sáng, cô ăn sáng xong liền cảm thấy có chút quá no, sau đó Tô An thay một bộ quần áo gọn gàng rồi chậm rì rì tản bộ quanh đình trúc Kyoto chứa đựng đặc sắc của thời đại, lối kiến trúc này không giống với Trung Minh Hoàng tại vị, bởi vì chịu ảnh hưởng văn hóa truyền thống của Trung Quốc, sau lại thêm Phật giáo truyền vào nên kiến trúc của Nhật có sự dung hợp của phong cách kiến trúc truyền thống Trung Quốc, đặc biệt là bị thành Trường An và cung Đại Minh thời Đường ảnh hưởng nhiều nhà bằng ngói, thềm đá, mái có khung nâng và độ cong, mái được sơn son thếp vàng, vách tường màu trắng, đỏ son và màu trắng xen kẽ cực kỳ đặc sắc. Loại kiến trúc truyền thống này có thể nhìn thấy được ở khắp Kyoto ngày An vừa chậm rãi tản bộ vừa thưởng thức kiến trúc của HQ này, vừa phác họa lại bản thiết kế của Hạc Viên ở trong lòng. Các nét đặc sắc của lâm viên cổ điển Giang Hoài cần phải được bảo tồn, nhưng ngoài giữ lại những đặc điểm đó, có thể đồng thời pha trộn nét đẹp ôn hòa, ấm áp không? Có thể kết hợp vẻ đẹp của lâm viên Giang Hoài và vẻ đẹp của lâm viên Nhật bản không?Ra khỏi Dạ Ngự quán, men theo con đường nhỏ liền thấy đình nhỏ phía trước bày biện tiệc trà, vài vị phu nhân của các nhà đầu tư giống như đang tán gẫu với Smith thấy được Tô An thì lập tức quay người lại chào hỏi, sau đó đón Tô An tới cùng nhau tâm sự. Tô An cong người, một tay chống đầu gối, một tay vén váy dài ngồi nhanh liền có người đổ cho cô một ly trà, Tô An nhận lấy rồi nói một tiếng cảm là bạch trà đơn giản, còn nóng, sương mù bay lên hầm thể không thừa nhận, những người phụ nữ này thật biết cách giao tiếp, ngay cả việc nhỏ như nước trà cũng đã kịp thời suy xét An nâng chén trà nghe bọn họ trò chuyện. Đề tài nói chuyện của bọn họ cực kỳ bao la, bao gồm các phương diện, từ chính sách kinh tế mới nhất của các quốc gia cho tới những lời đồn thổi trong ngành, thỉnh thoảng còn xen kẽ các câu chuyện về các mặt hàng xa An nắm hạt dưa, thích thú nghe chuyện phiếm, tất cả đều là liên quan tới những tên tuổi lớn mà cô từng nghe nói qua. Báo chí còn biết nói bóng nói gió nhưng những vị phu nhân này đều là người thật lời thật tài chuyển một cái liền nói tới người Tô An gặp ngày hôm qua.“Kobayashi tiểu thư của ngân hàng HSBC vừa bị đuổi việc tối hôm qua xong”Bị đuổi việc rồi? Tối hôm qua?Tô An đang lột hạt dưa chợt dừng một cái.“Vậy sao?” Một vị phu nhân khác như suy tư gì đó, rồi hỏi “Cụ thể thế nào?”“Đại khái là như vậy thôi. Tôi cũng không rõ nguyên nhân cụ thể là cái gì. Vừa nãy tôi còn hỏi trợ lý, cậu ấy nói Kobayashi hình như là chọc phải người không nên chọc?”“Không phải chứ, cô ta xuất thân từ ngân hàng đầu tư số 1 thế giới, năng lực cũng có, hiện tại sau lưng lại là Honda tiên sinh của ngân hàng HSBC, có thể chọc phải ai?” Người phụ nữ đang nói chuyện chuyển tầm mắt sang nhìn Tô An cầm nhân hạt dưa bỏ vào miệng, không đáp bàn người không tự chủ được mà đều đưa mắt qua nhìn cô, Tô An đang cắn nhân hạt dưa thơm giòn “......”Cô có thể khẳng định là Kobayashi chọc phải Tô Diễn, nhưng lúc này cô nhất định sẽ không lôi Tô Diễn ra, quá mất giá. Cho dù Tô Diễn muốn mất giá thì cũng chỉ có thể mất ở trước mặt An lập tức lắc lắc đầu, trả lời “Có liên quan tới phu nhân của Honda tiên sinh không?”Đạn sương mù được tung ra, một đám phu nhân nhàn rỗi bắt đầu thảo luận tính khả thi của chuyện này. Bọn họ đều cực kỳ quen thuộc quan hệ giữa các nhà với nhau, dăm ba câu là đã phân tích được tình hình đại khái An lột hạt dưa, ngồi nghe bọn họ bàn khi uống xong hai ly nước trà, ngồi tới giữa trưa, Tô An tính thời gian, chắc Tô Diễn cũng sắp quay trở lại nên cô liền tìm cớ đi phu nhân này nhìn như đoan trang ưu nhã nhưng bắt đầu nhiều chuyện thì chắc chắn không thể thua kém dân chúng bình thường, thậm chí còn mạnh hơn cả dân chúng bình thường. Phân tích, nói có sách mách có chứng, đạo lý rõ ràng, có thể so với Holmes thế kỷ hành lang dài của Dạ Ngự quán, Tô Diễn sải bước đi, vừa nghiêng đầu nghe Cao Lâm đi đằng sau báo cáo tình hình phong hội vừa cởi ra cúc áo trên tây người Cao Lâm cùng Thịnh Minh Trí đều mặc một thân tây trang đen được là phẳng phiu, tần suất bước đi đồng đều nhau, đồng loạt đi theo đằng sau Tô Lâm cầm văn kiện cần cho buổi họp lúc chiều, cố gắng báo cáo cho anh ngắn gọn súc tích hết cỡ “Sự thịnh vượng của các ngân hàng đầu tư là dấu hiệu quan trọng cho thấy sự trưởng thành của kinh tế thị trường. Trong ngắn hạn, thị trường chúng ta hướng tới chủ yếu là Châu Á, đặc biệt là khu vực Trung Quốc. Kinh tế khu vực Trung Quốc đã từ giai đoạn thị trường hóa sản phẩm, tiến vào giai đoạn thị trường hóa các yếu tố sản xuất…...”Trên hành lang dài bằng gỗ vang lên tiếng bước chân nặng Diễn phân ra chút tâm tư nghe Cao Lâm báo cáo, còn phần lớn lòng dạ đều đặt trên người Tô An, cũng không biết sáng nay Tô An có ăn cơm sáng chưa. Rất nhanh, cúc áo khoác đã bị cởi ra hết, áo khoác màu khói đậm gác lên trên chỗ khuỷu nữ hầu ở cạnh cửa vừa thấy anh liền đồng thời cong người một cái.“Tô An đâu?” Tô Diễn liếc mắt nhìn trong nhà rồi nhà một bóng người cũng không hôm qua cô vẫn luôn kêu mệt, buổi sáng còn ngủ say giống y như heo nhỏ, vậy mà lúc này lại chạy mất bóng? Cuối tháng ba, tới gần đầu tháng tư, đại hội đầu tư ngân hàng quốc tế bị trì hoãn cuối cùng cũng sắp tổ tiết ấm áp lên thì Tô An nôn nghén càng ngày càng nghiêm trọng, nghiêm trọng tới nỗi uống một miếng nước thôi là cũng muốn phòng khách, Tô Bảo được Tô An ôm đặt lên một chiếc gối lớn, ngón tay mềm mại của cậu bé nắm chặt góc của chiếc gối, đôi chân ngắn nhỏ gập lại, vững vàng ngồi ở bên trên, đối diện với Tô bé ngửa cái đầu nhỏ, khẽ nhếch miệng, lộ ra vài phần ngây thơ, đáng An gập chân ôm đầu gối, nửa khuôn mặt đều vùi vào trong gối đầu, mắt đối mắt với Tô Bảo, cô nhíu mày lại, hiển nhiên là không phải quá thoải Bảo chống hai tay ở trên tấm thảm mềm mại, thân mình nho nhỏ nghiêng về phía trước một chút để tới gần Tô An, sau đó nói “Hôm nay Diễn Diễn không đi làm đó.”Tô An gật gật đầu, nuốt nuốt nước sớm cô đã dậy rồi, cảm giác buồn nôn vẫn không đè xuống được, ói một hồi lâu, cũng đánh thức cả Tô Diễn.“Tô Bảo” Tô Diễn tắm rửa xong đi ra, trên cổ vắt một chiếc khăn lông, lọn tóc còn hơi ướt nước, anh mặc một chiếc áo sơ mi cổ V màu đen.“Ô” Tô Bảo há miệng hình chữ O, quay đầu nhìn Tô chiếc ống hút lập tức được đút vào cái miệng đang há to của Bảo theo thói quen mà mút mút, nếm được hương vị thanh thanh ngọt ngào của sữa chua, sữa chua còn tràn đầy hương vị trái cây thơm nồng, từng miếng trái cây nho nhỏ cũng ẩn giấu ở bên trong.“Chữa chữa này.” Hai tay Tô Bảo đưa lên, đặt trên ngón tay của Tô Diễn, đỡ bình sữa và tiếp tục thể nhìn thấy mực sữa chua giảm bớt từng chút một bằng mắt Bảo rũ mắt, hàng lông mi thật dài gần như chạm tới mí mắt dưới của cậu, hai mắt nhìn chằm chằm bình sữa chua, mút ngon An đã ói tới sợ, cô ôm gối chen ở bên trong, không hề có ý muốn cử động xíu nào, cứ nằm đó mà nhìn con trai của mình làm mukbang nhẹ vào một cái, cô giống như có thể ngửi được mùi chua chua của sữa nước miếng, Tô An nhìn bình sữa chua trong tay con trai mình không chớp Diễn thấy Tô Bảo đã uống hơn phân nửa liền rút tay mình ra, anh đi lấy một bình sữa chua khác, xe mở lớp giấy bạc hơi mỏng, sau đó cắm ống hút sữa chua dày làm ống hút lún xuống 4-5 Diễn cắm ống hút xong liền đưa mắt nhìn Tô An đang trốn ở trong mặt của Tô An đè trên gối ôm, cô chớp chớp mắt, sau đó lại lắc lắc phải cô không muốn ăn, cô là thật sự, thật tâm muốn ăn gì đó, nhưng vị đại ma vương trong bụng hiển nhiên là không muốn để cho cô ăn.“An An?” Tô Bảo cắn ống hút, giọng nói có chút mơ hồ “Uống ngon nhắm.”Tô Bảo nói xong, vừa ôm bình sữa chua vừa chui vào trong lòng của Tô An, cậu giơ hộp sữa chua ra, duỗi chiếc ống hút đã bị cậu cắn tới biến dạng tới bên miệng Tô An, nói “An An, uống chữa chữa đi.”Chiếc ống hút bằng nhựa được tới bên môi Tô An, trên môi lập tức dính vết sữa chua mà Tô Bảo uống còn dính trên ống hút, Tô An liếm liếm, hương vị sữa chua chua ngọt ngọt rất nhạt, không tới độ buồn nôn.“Em gái Cư Cư muốn uống chữa chữa đó.” Bé Tô Bảo bám riết không tha, ý đồ thuyết phục mỹ nhân ma ma của mình uống sữa chua.“Tô Bảo, cái đuôi của con đâu rồi?” Tô Diễn đột nhiên mở chú ý của Tô Bảo rất nhanh liền bị dời đi, cậu quay đầu nhìn một vòng, nhìn đông nhìn tây tìm Cư Cư chân nhìn một vòng vẫn không tìm được Cư Bảo đứng lên, chân ngắn nhỏ bước bước, chạy vào phòng ngủ của cậu, vừa lạch bạch chạy vội chạy vàng, vừa lớn tiếng hô “Cư Cư”Giống như một trận gió, Tô Cư Cư liền chạy mất An nhìn Tô Diễn “......”Tô Diễn cúi đầu, ngậm lấy ống hút, sữa chua đặc sệt theo ống hút chậm rãi đi An vùi đầu vào gối, nhìn động tác của Tô Diễn, cô cong mi, ý cười nhàn tư bản bây giờ đã tiết kiệm tới như vậy?Tô Diễn ngậm nửa hớp sữa chua, sau đó đưa tay nắm cằm của Tô An đang xem trò vui ở bên cạnh, thấy anh cử động thì lập tức ngẩn người, cô chỉ thấy lóe lên một cái, đợi tới khi phản ứng lại thì cằm đã bị người ta nắm là động tác ngón trỏ và ngón cái của anh giữ lấy má cô, ngón giữa đặt dưới cằm, chỉ cần dùng một chút lực đã làm cho môi cô chu buông ngón trỏ ra, đôi môi đang chu lên của Tô An lại trở lại bình khóe miệng, Tô Diễn buông hộp sữa chua, một tay chống ở trên thảm rồi nghiêng thân mình xuống, bàn tay đang nắm cằm của Tô An dùng thêm chút lực để nâng mặt cô cao thêm một màn vải sa-tanh màu xanh lá nhạt bị kéo ra, còn lớp màn mỏng màu trắng trong ở bên ngoài cũng được buộc lại, ánh nắng ngày xuân xuyên thấu qua lớp kính pha lê chiếu vào trong thị nhất niên xuân hảo xử, giang hoài yên liễu mãn thành quách** Câu gốc là Tối thị nhất niên xuân hảo xử, tuyệt thắng yên liễu mãn hoàng đô - xuất phát từ một bài thơ cổ. Câu trước trong bài thơ có tả cảnh xuân, câu này có ý bổ nghĩa cho câu trước, có ý mưa nhỏ cùng màu cỏ là thứ đẹp nhất trong cảnh xuân, hơn hẳn khung cảnh liễu rũ khắp nơi vào cuối giả giữ nguyên nửa câu đầu, nửa câu sau tỏ ý khắp Giang Hoài đều là khung cảnh cành liễu rũ An mím lại cánh môi bị Tô Diễn cạy ra, dòng sữa chua ấm áp bị anh mớm chua ngọt ngọt, hương vị hoa quả lan tỏa khắp răng bàn chân ngắn nhỏ đạp trên sàn nhà bằng gỗ lại truyền tới một lần nữa, bẹp bẹp, tiếng móng vuốt chó cọ qua sàn nhà, phát ra âm thanh xẹt Bảo dẫn theo người hầu của nó, giống như một trận gió chạy Diễn không chút hoang mang tách khỏi cánh môi của Tô An, trước khi tách ra còn không quên liếm một xíu sữa chua dính ở trên môi cô.“Buồn nôn không?” Tô Diễn không biết là anh hỏi vị sữa chua có làm cô buồn nôn không hay là sao……Tô An lắc lắc nhanh, trong miệng cô cũng bị nhét một chiếc ống hút giống như Tô Bảo, chẳng qua ống hút kia là được Tô Diễn bóc ra luôn.“Ba ba, ba nhìn Cư Cư này!” Bé Tô Bảo giống như muốn tranh công mà dẫn Cư Cư chạy vào phòng khách, nhìn thấy Tô An đang uống sữa chua, Tô Bảo càng vui vẻ hơn.“Mama uống chữa chữa giống con!”Vành tai Tô An đỏ lên, cô cắn ống hút gật gật đã một đống tuổi rồi, lại uống cùng loại sữa chua trẻ em với con trai mình.“Baba, buổi sáng Cư Cư ăn cái gì ạ?” Bé Tô Bảo chạy vòng quanh sau chân Tô Diễn hỏi.“Con đổ thức ăn cho nó đi.”“Ừm”Hôm nay chuyên gia dinh dưỡng được Tô Diễn cho nghỉ một ngày nên sẽ không ghé qua, tạm thời giải quyết được vấn đề uống canh làm Tô An đau đầu gần khi Tô Diễn nói xong, anh liền xoay người vào phòng An lười biếng không muốn động đậy, nhưng tầm mắt vẫn doix theo Tô Diễn, nhìn anh một hồi, cô lại cúi đầu hút sữa chua cho trẻ em có một loại hương vị khác, trách không được Tô Bảo lại thích uống sữa chua như Bảo buông hộp sữa chua xuống, kéo bát ăn của Cư Cư ra giữa phòng khách, sau đó chạy lại chiếc tủ thấp đặt đồ ăn cho Cư Cư, nắm một nắm đồ ăn thả vào trong chạy qua chạy lại chạy qua chạy lại, mỗi nắm tay chỉ cầm được một tí xíu, nắm đầy rồi lại chạy đi thả vào trong chén cơm của Cư Cư, căn bản là không nghĩ tới chuyện kéo cái bát tới bên cạnh ăn cho Cư Cư ở ngay trước mắt Tô nhanh, đồ ăn trong bát ăn có hình móng chó đã được Tô Bảo đổ đầy tạo thành một ngọn núi Cư chạy vòng quanh bát ăn của mình, nhảy trái nhảy phải, có vẻ cực kỳ vui vẻ.“Đủ rồi, Tô Bảo, nhiều quá Cư Cư ăn không hết.” Tô An nhịn không được mà nhắc một không nghi ngờ chút nào, Corgi như Cư Cư mà có đuôi dài thì cái đuôi đó chắc là đã quay như cái gió xoáy nhỏ Bảo nghe lời mà gật gật đầu, lại đi tìm hộp sữa chuyên dùng với đồ ăn cho Cư tay cậu nắm hộp sữa bò lớn bằng giấy, ôm từ trong kệ thấp thấp An nắm một xíu đồ ăn cho Cư Cư, đặt ở dưới mũi ngửi như hương vị cũng không tệ, có chút giống như mùi thịt bò viên cay.“Gâu gâu gâu” Cư Cư sủa mấy An nắm đồ ăn của nó, trong một hồi vẫn không buông ăn này, cảm giác ngửi cũng không tệ.“Gâu gâu gâu” Cư Cứ thấy Tô An vẫn nắm đồ ăn sáng của mình không buông tay thì lại sủa thêm mấy phòng khách ngoại trừ Tô Bảo đang hự hự kéo hộp sữa bò, cả Tô An và Cư Cư đều bất Cư sủa mấy tiếng liền thu hút được sự chú ý của Tô Diễn, anh bỏ dở chuyện làm cháo bột ở trong An cầm nắm đồ ăn cho chó để dưới mũi, cũng không biết là có định ăn hay là Diễn “......”Vợ anh đã bắt đầu cướp bữa sáng với Cư Cư sao? Phụ nữ mang thai cũng có thể ăn đồ ăn cho chó?Đi vài bước, Tô Diễn đã bước đến trước mặt Tô An, Tô Diễn thấy đồ ăn của Cư Cư còn hoàn chỉnh, không thiếu miếng này miếng kia, không có dấu hiệu bị người ăn thì không khỏi thở ra một hơi nhẹ Bảo nắm lấy thức ăn cho chó trong tay Tô An, ném về lại trong chén, sau đó cố sức mà vặn cái nắp bình sữa ra “Mama không thể ăn đồ ăn cho chó.”Tô An “......”“An An không thể cướp cơm sáng của Cư Cư.” Tô Bảo cũng nói theo Tô An hắng giọng một tiếng “Mama không có định ăn đồ ăn cho chó, mama chỉ là muốn ngửi thử mùi thế nào thồi.”Chỉ là muốn ngửi thử mùi thế nào……Tô Diễn im lặng một hồi, sau đó tầm mắt rơi xuống bụng của Tô An. Tô An vẫn còn trong giai đoạn trước của thời kỳ mang thai, mặc dù chưa bị lộ bụng nhưng chiếc bụng đã tròn hơn lúc Diễn sợ Tô An lại định cướp cơm của Cư Cư nên trước khi đi còn thuận tay xách Tô An theo, chỉ chừa lại Tô Bảo ở phòng phòng bếp, Tô Diễn đang pha bột cháo bí đỏ.“Chừng nào mà anh biết pha cháo vậy?” Tô An nhìn trong chốc lát rồi nói tiếp “Con trai anh đã qua tuổi ăn cháo bột rồi mà.”“Không phải cho nó ăn.” Tô Diễn liếc mắt nhìn người nào đó đang lười biếng dựa vào quầy “Là cho em ăn.”Bàn tay đang cầm hộp sữa chua của Tô An chợt dừng một chút “......”Cô uống sữa chua cho trẻ em thì thôi, hiện tại còn phải ăn cháo bột?Thần thái của Tô Diễn tự nhiên, sau khi ấn chốt mở máy ép nước liền duỗi cánh tay dài ra, kéo Tô An vào trong ngực mình “Đầu tháng tư anh phải đi công tác.”Tô An gật đầu, tỏ vẻ bản thân đã biết rồi.“Em đi với anh đi.”Tiếng ong ong của máy ép nước rất nhanh liền ngừng lại, Tô Diễn tắt máy, hỏi tiếp “Muốn đi không?”“Đại hội đầu tư của ngân hàng?”“Ừ” Tô Diễn nhàn nhạt mà ừ một tiếng, tiếp tục nói “Loại đại hội này, thật ra ở một phương diện nào đó thì cũng không có thực chất gì cả, cách một đoạn thời gian sẽ cử hành một lần, địa điểm của mỗi đợt hội nghị đều không giống nhau.”“Mấy anh là dùng quỹ công để đi du lịch à?” Tô An nghe được ẩn ý trong câu của Tô Diễn.“Giống vậy.”Gần đây phản ứng nôn nghén của Tô An thật sự là quá nghiêm trọng, anh hỏi Hứa Sâm có biện pháp nào giải quyết Sâm nói chủ yếu vẫn phải xem bản thân thai phụ, phải làm cho thai phụ có tâm lý tích cực, chú trọng ăn uống, đồ ăn nhiều, cơm ít, bổ sung lượng dinh dưỡng phù hợp là những cái đó ra thì còn có thể dẫn thai phụ ra ngoài giải sầu một Diễn cảm thấy Kyoto rất thích hợp cho việc giải sầu, vừa lúc đầu tháng tư, là mùa hoa anh đào nở rộ.“Lúc nào mà nhà tư bản còn học được chuyện lấy tiền công làm việc tư vậy?”Tô Diễn giơ tay, một ngón tay đè lên cánh môi của Tô An, bất chợt đè nặng cánh môi màu đỏ hạnh của trỏ của anh đè lên cánh môi của cô, động tác cực kỳ giống với động tác hôn môi.“Đi không?” Tô Diễn lại hỏi một lần tại anh căn bản là không yên tâm để Tô An ở nhà một mình, chẳng sợ là có Nhuế Như Thị ở bên cạnh thì cũng không được, chỉ có để Tô An ở dưới mí mắt anh thì anh mới có thể yên tâm.“Đi.” Tô An vứt đi hộp sữa chua đã trống không trong tay mình, hỏi “Tô Bảo cũng đi chung sao?”“Ông nội sẽ ghé qua.”“Sao ông nội lại từ đế đô quay về vậy?” Vấn đề này mỗi ngày Tô An đều sẽ hỏi, cô tưởng tượng tới mỗi ngày ông Tô giống như kiểm tra gác canh mà tra hỏi cô có uống canh chuyên gia dinh dưỡng hầm không, Tô An liền thấy đầu thật đau.“Đi với anh thì không cần uống canh” Tô Diễn nhìn Tô An, nói tiếp “Cuối tháng ông nội sẽ tới đây, Tô Bảo sẽ đi về với ông luôn.”Tô An cong cong môi, nhìn bộ dáng đúng đắn của Tô Diễn liền nhịn không được mà mở miệng “Không phải là anh sợ ông nội phát hiện ra mỗi ngày anh đều giúp em tránh chuyện uống canh rồi đánh anh đúng không?”Khóe miệng Tô Diễn giật tháng, ông Tô dẫn theo Nhuế Như Thị trở về từ đế đô, Tô An lại căng da đầu uống mấy bữa canh, cứ uống thế, Tô An sợ tới độ vừa nhìn thấy đủ các loại canh dinh dưỡng thì sắc mặt liền trắng dưới mí mắt của ông Tô, Tô Diễn cũng không thể giúp đỡ Tô Bảo lộ ra hai mắt trông mong nhìn mama của mình, giọng trẻ con run rẩy hỏi “Em gái Cư Cư không thích uống canh, vì sao cụ nhất định phải bắt em gái Cư Cư uống canh em ấy không thích?”Ông Tô hỏi lại “Làm sao Tô Bảo biết em gái không thích uống canh?”“Bởi vi con là anh của em gái mà.” Bé Tô Bảo trả lời một cách đương nhiên.“Diễn Diễn nói khẩu vị là di truyền.” Bé Tô Bảo vươn ngón tay mình dựng lên thẳng tắp, giống như lấy ví dụ cho ông Tô “An An thích ăn ngọt, cho nên Tô Bảo cũng thích ăn ngọt.”“An An không thích uống canh, cho nên em gái của Cư Cư cũng không thích uống canh”“Tô Bảo của chúng ta thật thông minh.” Ông Tô chợt hỏi “Có phải là Tô Diễn dạy con nói như thế không?”Bé ngốc ngây thơ Tô Bảo không chút do dự mà bán luôn cha ruột của mình, gật cái đầu nhỏ rồi nói “Đúng vậy, Diễn Diễn thật là lợi hại.”Tô An “......”Nhuế Như Thị “......”Tô Diễn “......”Đúng là con trai ruột, bán cha không hề có một chút do dự nào.. [Trong cuốn ký hoạ của Tô An Người ta thường nói, tâm nằm dưới ngòi bút, tình cảm trong bức tranh là do người vẽ truyền vào, nhưng dường như tôi không có cảm xúc để truyền vào trong những bức tranh của mình… Vậy rốt cuộc tình cảm là gì? Tôi đã suy nghĩ rất lâu những vẫn không thể tìm ra được câu trả lời, tôi thích Tô Diễn, đó có được xem là tình cảm hay không? Nhưng ngòi bút của tôi lại không thể diễn đạt được, thứ tình cảm đó không đủ để tôi hoàn thành một bức tranh hoàn chỉnh.]Tô Diễn ôm Tô An rồi nghĩ đến những lời trong cuốn ký hoạ đó, nhất thời không nói An vừa mới tắm xong, trên người mang theo hương chanh tươi mát, hương chanh giấu trong mái tóc xõa tung, đuôi tóc cô lướt qua mu bàn tay của anh, trượt đến gan bàn tay, hơi An ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt không một vì làn gió đêm thoảng qua.“An An?’’ Tô Diễn vùi đầu vào cổ Tô An.“Vâng?’’“Sau này nếu còn xảy ra những chuyện như thế này, em nhất định phải nói cho anh biết đầu tiên, biết không?’’Tô An đang định trả lời thì một ngón tay đã đặt lên môi cô, đầu ngón tay khô khốc, phảng phất mùi hương của kẹo bạc hà thông cổ họng, còn có mùi thuốc lá nhàn nhạt.“Nghe anh nói hết đã.’’ Tô Diễn vén mái tóc dài lượn sóng màu nâu của Tô An sang một bên, lộ ra gò má mịn màng trơn bóng và vành tai xinh xắn tròn trịa.“An An, trước kia anh đã từng bỏ bê em, không quan tâm đến mọi chuyện cũng như cảm nhận của cho dù là trước đây hay bây giờ, anh vẫn là chồng của em, vợ chồng với nhau nếu người kia xảy ra chuyện gì thì đều có thể cùng nhau đối mặt, cùng nhau giải quyết, cho nên em có thể dựa vào anh, lựa chọn tin tưởng anh.’’“An An, em phải học được cách từ chối.’’ Tô Diễn khẽ híp mắt, giọng nói khàn An chưa bao giờ từ chối người khác, đặc biệt là với anh, điều đó có lẽ có liên quan đến môi trường trưởng thành, cô vẫn muốn bản thân mình lùi một bước nhỏ và đồng ý giúp đỡ người khác, nhưng cũng chính vì tính cách này của cô nên anh mới nhanh chóng giữ chân cô ở bên cạnh mình như cơn gió đêm dễ chịu thổi phải Tô Diễn xuyên qua mái tóc dài buông xoã trên người Tô An, bàn tay đặt sau gáy cô, nói “An An, em có anh, em có chỗ dựa để từ chối, cho dù không có anh đi chăng nữa, em cũng là An nữ phải học được cách từ chối, học cách từ chối và bắt đầu dựa dẫm vào anh.’’Đầu ngón tay Tô An khẽ run rẩy, Tô Diễn vùi đầu vào cổ cô, từng câu từng chữ nói với anh trầm tĩnh, khàn khàn.“Anh muốn trở thành chỗ dựa của em.’’ Tô Diễn nói xong một câu cuối cùng, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng, yết hầu không ngừng chuyển động lên lúc lâu đến mức khiến Tô Diễn gần như cho rằng mình không thể đợi được câu trả lời của Tô An thì đúng lúc này lại nghe được một tiếng khịt mũi nhẹ tay Tô An vẫn còn đang run rẩy, giống như lúc cô cầm bút vẽ lần cuối cùng, trong khoảnh khắc cầm được bút vẽ ấy, tay cô không ngừng run rẩy, cũng chính vì chút run rẩy nhỏ nhỏ này mà màu vẽ đã được pha sẵn nhỏ xuống giấy vẽ trắng như giọt từng giọt, không ngừng lớn dần, giống như một lỗ đen muốn nuốt chửng cô vào trong gió đêm thổi qua cuốn theo lá khô rơi xuống xào nghiêng đầu sang một bên, Tô An đưa tay về phía cổ Tô Diễn, nâng mặt anh lên, đầu ngón tay vẫn không ngừng run Diễn khẽ mở đôi mắt nhắm nghiềm, nhìn về phía Tô An nhích lại gần, đôi môi màu hồng nhạt hơi hé mở, rồi phủ lên môi Tô Diễn, ngậm lấy môi tác rất nhẹ, nhẹ tựa lông mũi ngào ngạt hương chanh thơm Diễn hiếm khi sửng sốt trong chốc lát. Đây là lần đầu tiên Tô An chủ động hôn hôn hai năm, cuộc sống vợ chồng của anh và Tô An cực kỳ bình thường, anh đi làm, cô đi học, nuôi cá, vẽ tranh, lúc ân ái cô cũng là người bị động, mỗi khi đau đớn đến tột cùng đều cắn vào bả vai anh, gần như chưa từng mở miệng nói đừng làm như thế, những lúc ấy anh luôn là người dừng giờ nghĩ lại, Tô An cũng giống như Tô Bảo, tựa như một con thú nhỏ thích lặng lẽ quan sát anh, chờ đến khi anh nhận ra thì lại dùng tốc độ nhanh nhất chạy trốn vào trong góc nhỏ của mình, đôi khi Tô Diễn sẽ cảm thấy vô cùng dễ giữa Tô Bảo và Tô An cũng có những điểm không giống nhau, Tô Bảo rất giỏi trong việc biểu đạt cảm xúc của mình, mặc dù đôi lúc giống như một cái túi mười vạn câu hỏi vì sao, nhưng Tô An thì không như kề môi khoảng chừng vài giây, Tô An buông tay ra, đầu còn chưa kịp ngả về sau thì đã bị Tô Diễn một tay ôm chặt eo, một tay giữ sau gáy cô kéo về phía mình.….Tay phải Tô Diễn chậm rãi trượt đến sau cổ, chống ở sau cổ cô, nụ hôn dần dần trở nên sâu An đặt tay lên vai nơi được đầu lưỡi lướt qua càng thêm ướt át, cánh môi bị anh cắn, lực đạo cắn mút dao động từ nhẹ đến nặng, giống như bị điện giật, đầu ngón chân Tô An không ngừng cuộn lưỡi anh cạy mở hàm răng đang đóng chặt, dò xét đi ngón chân Tô An cong lên, khẽ chạm trên mặt đất, tứ thế ngồi nghiêng trên đùi Tô Diễn vừa đủ để cho nụ hôn của anh càng thêm sâu thanh nuốt nước bọt rơi vào tai rõ ràng hơn bao giờ váy ngủ bị vén lên cao, lòng bàn tay Tô Diễn từ đầu gối chậm rãi dịch chuyển lên đến da đùi trắng nõn lộ rõ trong không khí, cơn gió đêm thổi qua, Tô An rùng mình một Diễn dừng cắn đôi môi Tô An, làn váy lại được kéo xuống một lần lưng bỗng nhiên vang lên tiếng cào cửa, chẳng biết con Corgi Cư Cư đã chạy ra từ lúc nào, lúc này đang cúi đầu đẩy đẩy cánh cửa kính, đôi mắt to tròn tựa như hai bóng đèn lớn, hơn nữa còn là loại có công suất An vẫn chưa cắt móng cho nó, lần trước cô vừa mới cầm bấm móng tay để cắt móng cho chó , con Cư Cư vừa nhìn thấy cô đã lập tức quay đầu bỏ chạy, thậm chí cả ngày cũng không cho cô chạm vào thanh phát ra từ móng vuốt cào trên cửa kính hơi chói tai, con Corgi Cư Cư thấy hai người không để ý đến nó, dứt khoát giơ hai chi trước lên cào Diễn “………”Tô Cư Cư không đến, nhưng tiểu tuỳ tùng Cư Cư của nhóc lại An đi mở cửa cho nó, giống chó Corgi này vô cùng kỳ lạ, khi bạn bảo nó cử động thì rất có thể nó sẽ không cử động, mà là nằm bò ra đó chờ bạn đến ôm, nhưng nếu nó muốn động thì bạn căn bản không thể ngăn cản được bốn chân ngắn nhỏ Corgi đang trong trạng thái hưng phấn không ngừng chạy quanh chân Tô An, hai lỗ tai to cụp Diễn dựa lưng vào ghế xích đu nhìn con chó Corgi có lẽ đã ăn phải thuốc kích thích kia, suy nghĩ xem tại sao lúc trước mình lại cho nó lên xe về nhà, ban ngày Tô Bảo muốn Tô An, ban đêm thì tiểu tùy tùng của nhóc con lại chạy vòng quanh Tô bản không còn một chút thời gian dành cho mắt nhìn con Corgi được Tô An nuôi dưỡng càng ngày càng béo mập kia một cái, lửa dục rực cháy trong mắt Tô Diễn dần dần bị dập tắt, trở nên hơi lạnh lẽ con Corgi cảm nhận được ánh mắt của Tô Diễn, chậm rãi đi đến bên chân Tô An, ngoan ngoãn dựa đầu vào mu bàn chân An thuận tay ôm nó lên, vuốt ve, vỗ vỗ vào cái mông nhỏ của nó, chân nhỏ con Corgi Cư Cư kia trực tiếp chạm vào ngực Tô Diễn khẽ giật giật khoé miệng, trong đầu không ngừng suy xem có nên để cho con Corgi này làm một hành trình xuyên quốc gia, nhân tiện chuyển sang nhà mới, trực tiếp đưa nó cho lão gia tử.“Anh đã ăn cơm chưa?’’ Tô An đột nhiên hỏi Tô Diễn nhìn Tô An, nhanh chóng đổi câu ăn rồi đã ra đến tận miệng thành chưa ăn.“Trong nhà chỉ có sủi cảo đông lạnh và mì udon thôi, anh muốn ăn gì?’’“Sủi cảo.’’ Tô Diễn rũ mắt An đi nấu sủi cảo, con Corgi Cư Cư được thả xuống đất, nó nhìn rồi lại nhìn Tô Diễn đang ngồi trên ghế xích đu, sau đó lại đi loanh quanh một vòng.“Lại đây.’’ Tô Diễn nói hai Cư đi loanh quanh một vòng, cuối cùng nhảy qua khẽ cửa trượt bằng kính của ban công rồi quanh quẩn cọ cọ bên chân Tô Diễn cúi người xuống, đưa tay ra với con Cư Cư Cư rên rỉ một tiếng, đôi mắt to tròn nhìn Tô Diễn rồi chậm rãi đặt chân của mình vào lòng bàn tay Diễn nắm lấy bàn chân đầy lông xù của Cư Cư, nhẹ giọng nói “Không ngủ được là vì muốn để tao cắt móng cho mày sao?’’Con Cư Cư cụp hai lỗ tai to xuống, cố gắng rút chân ra khỏi lòng bàn tay Tô Diễn buông tay ra, con Cư Cư lập tức nhảy vào ổ của mình, đầu hướng vào trong, mông đối diện với Tô Diễn, giấu kỹ bốn chân của mấy chốc đã nấu xong sủi cảo đông lạnh, Tô An vớt sủi cảo ra đĩa, tiếp tục cầm ra một cái đĩa nhỏ để pha nước lúc Tô Diễn ăn sủi cảo, Tô An tắt đèn trong phòng khách rồi đi đến phòng ngủ của Tô Bảo xem một Bảo đạp chiếc chăn nhỏ của mình ra ngoài, cả người nằm ngang trên gối đầu ngủ, Tô An bế nhóc con lên khỏi gối, điều chỉnh tư thế ngủ xong, đắp chăn ngay ngắn cho thịt mũm mĩm trên má nhóc con bị đè ép, miệng khẽ hé An bật cười một tiếng, đưa tay ra bóp bóp khiến miệng nhóc càng mở to ta nói con trai thường giống mẹ, nhưng những đường nét trên khuôn mặt Tô Bảo giống cô rất ít, nhiều chỗ cực kỳ giống Tô Diễn, nhưng cũng tốt, giống cô lỡ sau này con trở thành một tiểu yêu nghiệt thì phải làm sao bây giờ….Còn… Là loại yêu nghiệt yếu đuối này nữa An cũng bị chính suy nghĩ của mình làm cho bối Diễn ngồi ăn sủi cảo một mình, lúc anh sắp ăn xong mới thấy Tô An đi từ trong phòng ngủ Tô Bảo ra ngoài.“……..” Lần đầu tiên Tô Diễn cảm thấy hình như có con sớm cũng không phải là chuyện tốt gì cho An đi thu dọn bát đĩa, Tô Diễn đi tắm, sau khi rửa xong, Tô An quên không tắt nước mà dựa vào bàn đá cẩm thạch ngẩn Diễn tắm rửa xong, khoác áo choàng tắm dài đi ra nhưng lại không thấy Tô An ở trên Diễn đưa tay tắt vòi nước, từ sau lưng ôm lấy Tô An, bao vây cô giữa mình và bàn đá cẩm thạch, tư thế này khiến Tô An nhanh chóng hồi phục lại tinh vừa mới tắm rửa xong, trên người còn mang theo hơi nước, sau đó nụ hôn rơi xuống, bắt đầu từ vành tai rồi từng chút từng rút nở rộ đến cổ. Tô An bị Tô Diễn giữ chặt xoay người lại, đối diện với mắt Tô An phủ đầy hơi nước, cô ngẩng đầu nhìn mái tóc nửa ướt nửa khô của Tô Diễn, dây áo choàng tắm buông lỏng lẻo, áo choàng tắm cũng khẽ hé mở, lộ ra lồng ngực dính đầy những giọt nước, tràn đầy khí sắc.“Tiếp tục?’’Tiếp tục làm chuyện đã bị Cư Cư cắt ngang lúc An lắc đầu.“Hử?’’ Tô Diễn hử một tiếng, giọng điệu nghi vấn, mang theo mấy phần gợi cảm.“Lúc nãy anh nói em phải học cách từ chối, cho nên lần này em chọn cách từ chối.’’Tô Diễn “……..”“Anh nói có vấn đề gì thì có thể nói với anh, vấn đề của em, thật không may, cái kia tới.’’Tô Diễn “…….”“Anh thấy em có ngoan không?’’“…… Ngoan.’’Tô Diễn buông Tô An ra, mím chặt rất tuyệt, ngoan ngoãn nghe lời, hơn nữa luôn học hỏi và sử dụng một cách triệt An nhìn dáng vẻ nhắm mắt cố gắng kìm nén đến cực hạn của Tô Diễn, liếm liếm khóe người bọn họ xa cách nhau ba năm, cô có Tô Bảo, nhưng Tô Diễn lại không có bất cứ thứ gì cả, nghe Nhuế Như Thị nói hình như anh còn bị ông nội dạy dỗ rất nhiều lần, thậm chí còn bị bắt chép lại gia quy không ít lần, xem ra cuộc sống của anh hình như cũng không dễ dàng gì cho lắm.“Diễn Diễn?’’Tô An vòng tay qua cổ Tô Diễn, cởi dép , hai chân trần dẫm lên mu bàn chân Tô Diễn, ghé sát bên tai anh nói mấy mắt đang nhắm nghiền của Tô Diễn đột nhiên mở to ra, anh nhìn về phía Tô An cong môi, mang theo mấy phần yêu mị, sau đó buông tay mắt Tô Diễn rơi xuống trên tay cô, ngón tay thon dài trắng nõn, bàn tay xinh xắn tinh tế, trời sinh thích hợp để cầm bút vẽ, mu bàn tay nhìn như không có thịt, tất cả da thịt đều đổ dồn vào lòng bàn giây tiếp theo, Tô An đã bị Tô Diễn ôm ngang lên.“Dép của em!’’Tô Diễn không quan tâm, ôm Tô An ra khỏi phòng bếp, đôi chân dài đẩy cánh cửa phòng ngủ An được thả xuống, nhưng chân vẫn không chạm đất mà dẫm lên mu bàn chân Tô Diễn như áo choàng tắm của Tô Diễn bị rút ra, áo tắm trên người theo đó trượt xuống hơn nửa, lộ ra nửa bờ vai, dáng vẻ nửa kín nửa hở vô cùng quyến rũ, đôi môi mím chặt đến gắt lưng Tô An bị cánh tay Tô Diễn áp sát vào cánh cửa lạnh lẽo, cánh môi bị ăn gặm nửa An bị vây hãm trong vòng tay anh nhắm mắt lại, một tay Tô Diễn đặt trên đỉnh đầu cô, từng giọt từng giọt mồ hôi không ngừng rơi xuống, tiếng thở dốc rơi vào trong lỗ ngoài cửa sổ là màn đêm dày đặc đến không thể hoà tan được, không hề có lấy một vì sao.“Anh đã xong chưa?’’ Tô An thúc giục, tay cô đã mỏi lắm rồi.“Chưa…’’ Tô Diễn nhắm mắt, keo kiệt nhả một chữ, đầu lưỡi liếm láp mồ hôi rơi trên môi, cầm tay cô tiếp tục.. Tô An vùi đầu vào cổ Tô Diễn “Nhưng chỉ cần em nhắm mắt lại, thì tất cả những gì xuất hiện trong đầu em đều là hình ảnh anh ôm em trước đây, còn có hình ảnh anh muốn em hết lần này tới lần khác.’’“Em không có gia đình, người thân, em chỉ có anh.’’“Em đã cố gắng nhớ lại những lần anh đối xử không tốt với em, nhưng em lại không thể nhớ nổi.’’ Tô An khóc, chôn đầu trong cổ khóc dữ dội.“Em nói sẽ quên anh đi, cố gắng nỗ lực trong một thời gian dài, đọc rất nhiều kinh Phật sách Thiền cầu mong lòng thanh thản, bình yên, không bao giờ muốn nghĩ đến những điều không tốt mà anh đã làm với em, sau đó em thật sự đã rất đau khổ, không muốn lại tiếp tục đau khổ như thế nữa, anh lại đột nhiên trở về và nói chúng ta chưa ly hôn.’’Tô An nghẹn ngào nức nở một tiếng, tiếp tục nói “Lúc đó em chỉ muốn nhớ lại những chuyện không tốt anh đối xử với em, nhưng sau đó lại phát hiện em thực sự không nhớ gì phải em thật sự không có chí khí không, Tô Diễn?’’“Trước kia anh đối xử không tốt với em sao?’’ Cánh tay Tô Diễn vòng qua sau lưng ôm lấy eo Tô An khẽ chuyển động, cuối cùng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, nhẹ nhàng vuốt ve từng chút từng chút một.“Không tốt.’’ Tô An khóc lóc cắn yết hầu Tô mất hơn nửa năm mới có thể khiến bản thân mình thoát khỏi ám ảnh cuộc hôn nhân đó, đi theo Chú Đại Bi được lưu truyền bằng tiếng Tạng lâu như vậy, đọc không biết bao nhiêu kinh Phật cuốn Thiền cầu mong lòng thanh thản, bình yên, quên đi nhiều chuyện, luôn cho rằng bản thân mình sẽ không bao giờ rung động trái tim, cũng sẽ không đau lòng như thế trong khoảnh khắc gặp lại Tô Diễn một lần nữa ấy, Tô An đã biết mình xong ta thường nói, đạo Phật biến chứng và quảng đại, vậy cái gọi là đạo Phật kia ở đâu? Tô Diễn không phải là Phật của cô, mà là ma quỷ của cô rơi vào ngọn lửa chói mắt, như con thiêu thân lao vào trong lửa đỏ, cùng nhau sa đọa trong dục vọng tình Diễn nhắm mắt lại, im lặng một lúc áo sơ mi của anh bị nước mắt Tô An thấm ướt đẫm, ướt lạnh đến tận đáy lòng bàn tay lau sạch cằm ướt đẫm của Tô An, Tô Diễn nhéo nhéo đỉnh cằm cô, áp trán vào trán Tô An, khàn khàn giọng hỏi “An An, bây giờ anh đối xử tốt với em không?’’Đôi mắt Tô Diễn rất đẹp, đen nhánh lấp lánh tựa như sao trời, nhưng rất hiếm khi có thể nhìn thấy rõ cảm xúc từ trong đôi mắt ấy, từ trước đến nay lúc nào cũng bày ra dáng vẻ trấn tĩnh, lạnh nhạt, nhưng không hiểu tại sao lại khiến người khác cảm thấy vô cùng yên An trực tiếp nhìn thẳng vào ánh mắt Tô Diễn, gật đầu.“Vậy từ nay về sau anh sẽ càng đối xử với em tốt hơn, được không?’’ Giọng nói Tô Diễn càng trầm thấp, giống như một khúc ca làm yên lòng người giữa đêm khuya, dụ hoặc Tô An từng bước từng bước đắm chìm vào trong chiếc lá trên đỉnh đầu không ngừng xào xạc, đèn sáng đối diện với mặt trắng, ánh trăng chuyển động theo ánh trăng đêm nay vừa An vô thức khẽ ừ một Diễn hôn lên đôi mắt cô, những nụ hôn nhẹ nhàng tựa lông tơ lần lượt rơi xuống, từ đuôi mắt Tô An thẳng đến chóp mũi. Tô An nắm chặt vạt áo âu phục Tô Diễn, cả người bị anh đặt lên thành cửa môi mỏng mang theo hơi ấm trượt đến khoé môi cô, Tô Diễn nhẹ nhàng gặm cắn khoé môi sau đó mới đưa tay che hai mắt Tô An, ngậm lấy đôi môi mềm mại nhẫn, tinh tế nhấm nháp, vô cùng ôn mắt Tô An hoàn toàn bị che kín, lập tức chìm vào trong bóng tối, cô chớp chớp mắt, lông mi ẩm ướt lướt qua lòng bàn tay khô ráo của Tô Diễn.“Diễn Diễn?’’ Đôi môi Tô An bị Tô Diễn ngậm lấy, hàm hồ tác Tô Diễn nhẹ nhàng tựa như muốn nhéo ra nước, đôi môi cực kỳ kiên nhẫn phác hoạ hình dáng đôi môi cô, một lát sau mới rơi khỏi nơi mềm mại ấy.“Diễn Diễn?”Tô Diễn vẫn chưa hoàn toàn rời khỏi môi cô thì Tô An đã sốt sắng rướn người về phía trước, bàn tay đang nắm chặt lấy vạt áo âu phục của Tô Diễn vội vàng đặt lên cà vạt, thuần thục tháo ra, chiếc cà vạt lỏng lẽo treo trên cổ Tô Diễn, cúc áo sơ mi cũng bị xé toạc hai cái, lộ ra yết hầu đang không ngừng chuyển động lên Diễn hít một hơi thật sâu, nắm lấy tay Tô An ấn xuống dưới yết hầu của mình, nói “Hôn ở đây.’’Động tác Tô An không nhẹ không nặng, đầu răng cắn lên trên yết bỗng nhiên bất động, ngửa đầu nhìn Tô Diễn, trong mắt tràn ngập tủi Diễn cúi đầu nhìn xuống, nhéo nhéo cằm Tô An rồi hôn lên đôi môi cô một lần thở của hai người càng lúc càng trở nên nặng nề, mà Tô An đáp lại còn mãnh liệt hơn cả Tô Diễn, đầu ngón tay thon dài mảnh khảnh theo cúc áo sơ mi trượt xuống, trượt đến trên thắt mở khoá dây lưng mờ ám như rõ ràng trong đêm đen yên Diễn ngừng gặm cắn đôi môi Tô An, tay trái đè chặt lên tay Tô An ngăn cản động tác của cô, khàn khàn giọng “Anh ôm em lên nhé?’’“Hay là em muốn ở trong xe?’’Âm thanh câu nói phía sau tựa như bị nuốt vào trong cổ họng, cợt nhã nhưng không kém phần gợi đầu vào trong lồng ngực Tô Diễn, Tô An không ngừng cọ Diễn bế Tô An đang không an phận vào thang máy, cà vạt trên cổ bị Tô An rút ra, nắm trong An vòng tay ôm chặt lấy cổ Tô Diễn, ngả đầu tựa trên vai anh, có lẽ đêm nay do đã nhớ lại quá nhiều chuyện, hoặc là cảm xúc đè nén trong lòng toàn bộ trút bỏ ra ngoài, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi từ dưới lầu đi lên lầu, cô đã ngủ thiếp Diễn ôm Tô An vào phòng tắm, cởi giày rồi đặt cô vào trong bồn tắm, xoay người nhìn bản thân mình trong cà vạt bị Tô An tháo mở rồi rút ra, cúc áo sơ mi cũng bị cô bứt đứt mấy cái, chỗ yết hầu còn bị đầu răng cô cắn thành mấy vết đỏ ngón tay lau qua khoé môi, lau sạch chút son kem còn sót lại trên đó, Tô Diễn đưa tay lên thong thả cởi từng chiếc cúc áo còn áo sơ mi bị vứt trên sàn nhà phòng tắm, lộ ra vòng eo rắn chắc của người đàn ông, tấm lưng trơn bóng thẳng An đã ngủ say, đầu gối lên cánh tay, cánh tay gác trên thành bồn tắm, ngủ ngon tóc dài xoăn nhẹ màu hạt dẻ ôm lấy nửa khuôn mặt, nửa còn lại bày ra vẻ tủi thân uất ức, mỹ nhân- ngay cả khi tủi thân cũng vô cùng xinh người con gái đang say sưa chìm vào giấc ngủ, lại cúi đầu nhìn xuống cả người mình bị cô đốt lên dục hoả, Tô Diễn buộc chính mình phải thoát ra khỏi những xúc cảm nóng bỏng trước đó, mở vòi hoa sen rồi chỉnh sang nước dưới dòng nước lạnh băng khiến hắn bình tĩnh hơn không nước ấm tràn ngập toàn bộ phòng tắm, mùi rượu nhàn nhạt bị nước ấm từ từ tản đi, Tô An thoải mái thả lỏng hàng lông mày vẫn luôn chíu khô nước trên người Tô An, Tô Diễn đặt mu bàn tay lên trán, ngẩng đầu nặng nề thở dốc rồi xoay người đi vào phòng để quần áo lấy một chiếc áo sơ mi nam sạch sẽ cho Tô An mặc Tô An về phòng ngủ, Tô Diễn lại quay lại tắm nước lạnh một nước chảy tí tách tí tách, mãi đến hơn nửa giờ sau mới dừng khi đi ngủ, Tô Diễn đi xem Tô Bảo trước, Tô Bảo đang nằm úp sấp người ngủ ngon lành, lòng bàn chân lộ ra bên ngoài chăn con được Tô An nuôi nấng rất chu đáo, ngay cả bàn chân cũng đều là thịt mềm mại úc Diễn gãi gãi lòng bàn chân con trai, Tô Bảo đang chìm trong giấc ngủ say vô thức đá đá vài đêm này, Tô Diễn gần như không thể nào nhắm mắt lại đi ngủ, sau khi xa cách hơn một nghìn ngày đêm, cuối cùng tiếng hít thở nho nhỏ của Tô An cũng lại rơi vào tai anh một lần phải trong khi rời đi, Tô An đã đến Zurich, Thuỵ Sĩ, lúc ấy bởi vì một dự án mà anh đã ở đó trong một thời gian là mùa đông, bầu trời Zurich đổ tuyết, nhưng liên tiếp trong mấy ngày cũng chỉ có một lớp An ở đó với anh hơn một tuần, trong một tuần kia Tô An bỗng nhiên trở nên nhiệt tình đến lạ thường, tựa như một lời từ biệt cuối ngày lúc anh mở hội nghị, Tô An sẽ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh cửa sổ cầm một tờ giấy phác thảo tuỳ tiện vẽ graffiti, anh nhìn thấy góc trên tờ giấy phác thảo kia, người đàn ông đó rất giống đêm, dưới sự cố ý trêu chọc của Tô An, anh vẫn luôn trầm luân chìm đắm trong dục vọng với cô hết lần này, trong cuộc chơi đó, chủ động trêu chọc là cô, không biết thoả mãn là anh, luôn giữ chặt eo cô khiến cô đầu hàng rút đến Zurich, Tô An không mang theo bất cứ thứ gì, chỉ cầm theo một tập phác hoạ, anh cũng không thể chuẩn bị cái này cái nọ trong lúc đi công tác đêm đầu tiên cô đến, tình dục đến quá mãnh liệt, hai người không hề thực hiện bất cứ biện pháp bảo hộ đêm sau cũng như ngày trước khi cô trở về, Zurich cuối cùng cũng đổ một trận tuyết sáng sớm những bông tuyết đã bắt đầu rơi lả tả và tiếp tục rơi cho đến nửa phòng mà anh đang ở chỉ có ba bức tường, một mặt khác là cửa kính trong sáng, Tô An đang tựa vào bên cửa sổ vẽ tranh để giết thời gian, sợ lạnh nên cô đã trải một lớp chăn bông thật dày ở nửa đêm, tuyết mới ngừng rơi, bên ngoại đọng lại một lớp tuyết thật dày, phản chiếu một thứ ánh sáng màu trắng, anh và Tô An vẫn chưa ngủ, khi hi người bọn họ dừng lại, chiếc chăn bông đã ướt một mảng lớn, từ đầu đến chân Tô An đều như bị rửa qua một chính vào đêm ấy, Tô An mới có Tô chuyện kia, Tô An đã mất đi người thân, cô sợ cô độc, sợ người khác sẽ rời bỏ mình, thật ra từ tận sâu trong đáy lòng Tô An rất yếu đuối, mềm mại, lại không nóng nảy, cáu bẳn, là do từ trước tới nay anh đã phớt lờ cảm xúc của cô, sau khi gả cho anh, cô đều phải đối mặt với cô đơn một Diễn nhẹ nhàng vỗ về lưng Tô An, nhớ lại tất cả mọi chuyện xảy ra lúc trước, yết hầu khẽ chuyển động một giờ sáng hôm sau, lúc Tô An tỉnh lại, Tô Diễn đang đọc cuốn tạp chí The Bankers Magazine số mới An khẽ động đậy, mở mắt ra, đập vào tầm mắt cô đầu tiên là… Một mảnh vải mềm mại, dưới lớp vải kia là bộ ngực no đủ, nhấc mí mắt nhìn lên chính là khuôn mặt lạnh lùng thường ngày của Tô đối mặt với khuôn mặt kia, Tô An lập tức nhớ đến hình ảnh tối qua chính mình lôi kéo Tô Diễn nói thích anh, hôn anh, thậm chí còn mãnh liệt hơn cả Tô Diễn.“Dậy rồi?’’“Ừ.’’ Lúc này Tô An đang nghiêng người nằm trên người Tô Diễn, cô cảm thấy tư thế này không được cho lắm, vì thế mới cẩn thận dời xuống, kết quả giữa hai chân lại chạm vào một vật nóng An sững người lại, bất có phản Diễn khẽ hừ một mặt trời chậm rãi chiếu rọi, bầu trời lại hửng sáng sau cơn mưa, ngay cả làn gió ban mai cũng thoang thoảng dễ chịu đến thế. Bên trong căn phòng ngủ mang phong cách hoài cổ, ánh sáng trở nên mơ hồ hơn bao giờ hết.“Còn nhớ tối qua anh đã nói những gì không?’’“Không nhớ.’’ Tô An giả vờ mất trí không nhớ đó, anh đánh được em chắc?Tô Diễn thả cuốn tạp chí sang một bên, đưa tay bóp cằm Tô An, trầm ngâm một chút rồi nói “Anh giúp em nhớ lại nhé.’’Tô An liếm liếm khoé môi hơi khô khốc, duỗi tay chống đỡ trên người Tô người cô còn mặc chiếc áo sơ mi của anh, màu trắng, áo sơ mi của anh mặc lên người cô có vẻ rộng quá mức, ngay cả ống tay áo cũng bị sập An đưa tay lên, lần lượt cởi bỏ từng chiếc cúc áo từ trên xuống dưới, áo sơ mi khẽ tuột xuống, lộ ra bờ vai trắng Diễn nhìn theo, ánh mắt dừng lại trên ngón tay Tô An, cánh tay vẫn luôn đặt trên trán khẽ chuyển động, một tay giữ chặt tay Tô An, lần lượt cài lại từng cúc áo đã bị cởi ra.“An An?’’ Tô Diễn cài hết cúc áo xong, bàn tay đang đặt trên eo Tô An khẽ dùng sức, để cô lại nằm nhoài trên người anh một lần nữa.“Có phải trước đây anh đã đối xử không tốt với em không?”Tô Diễn vừa dứt lời, bầu không khí trong phòng ngủ lập tức rơi vào trầm mặc trong chốc An nằm sấp tên người anh khẽ gật gật đầu, ngón tay vẽ một vòng tròn trên ga trải giường màu đen.“Là anh luôn quên ở bên cạnh em, để em một mình chờ anh, chờ đến tận khuya, để em phải ăn cơm một mình, để em phải xem triển lãm tranh một mình, là anh không quan tâm đến cảm nhận của em.’’ Tô Diễn nói rõ ràng từng chữ từng chữ một, bàn tay đang đặt trên eo Tô An dần dần siết chặt, tiếp tục nói “Em kết hôn với anh, một mình đi đến một đất nước xa lạ, đối mặt với cuộc sống sinh hoạt xạ lạ trong một môi trường xa lạ, không ai ở bên cạnh, không ai hỏi em có thích hay không, em gặp phải chuyện buồn cũng không thể nói với bất cứ ai.’’“Là anh đối xử không tốt với em, thậm chí những lúc gọi cho anh đều bị thư ký…’’“Anh cũng biết sao?’’ Tô An vùi đầu vào trong cổ Tô Diễn hỏi.“Ừ.’’ Tô Diễn vuốt ve sống lưng Tô An, nói “Anh đã đổi thư ký và trợ lý rồi.’’“Bây giờ anh không muốn quan tâm đến chuyện của công ty nữa, anh chỉ muốn em.’’ Tô Diễn lật người lại, đè Tô An nằm dưới người mình “Chúng ta yêu đương đi.’’Tô An siết chặt bàn tay đang nắm lấy cúc áo sơ chưa từng yêu đương hẹn hò, ngay cả cái nắm tay cũng chỉ mới được vài cô còn ngây ngô thích Tô Diễn thì đã bỏ qua bước hẹn hò mà trực tiếp kết khi kết hôn, cô và Tô Diễn đã làm tất cả mọi ta yêu đương đi, hãy nói về mối tình đầu đơn giản nhất thế An- Người đã làm tất cả mọi chuyện với Tô Diễn lúc này lại cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, nửa khuôn mặt vùi vào trong gối đầu giống hệt như lúc Tô Bảo ngượng ngùng, chiếc áo sơ mi màu trắng to rộng bị cô nắm chặt đến mức tạo thành vô số nếp Diễn chống tay, đôi môi mím chặt, cúi đầu nhìn Tô An nằm dưới người mình, chỉ chạm nhẹ vào đôi môi Tô An một chút rồi lập tức rời đi.“Anh nghiện sạch sẽ.’’“Không phải.’’ Tô Diễn phủ nhận.“Vậy sao?’’ Tô An ồ lên một tiếng đầy ẩn ý, sau đó bị Tô Diễn giữ chặt cằm rồi ngậm lấy đôi An đỡ lấy bả vai Tô Diễn, chậm rãi quỳ gối trên thở dốc của Tô Diễn càng lúc càng trở nên nặng nề, giọng nói khàn khàn “An An, vừa mới xác định quan hệ yêu đương thì không thể làm ngay đúng không?’’“Không thể.’’Tô Diễn mút cánh môi Tô An, động tác càng ngày càng chậm, càng ngày càng trong căn phòng yên tĩnh thỉnh thoảng vang lên tiếng mút môi, cùng với đó là tiếng thở dốc càng lúc càng trở nên nặng biết hai người đã hôn nhau bao lâu, bên ngoài cánh cửa yên tĩnh bỗng nhiên vang lên tiếng cào cửa, sột soạt sột soạt.“An An?’’“Diễn Diễn?’’Cách cánh cửa, giọng nói non nớt của Tô Bảo vang Diễn cắn cắn cánh môi Tô An, buông Tô An ra, chóp mũi chống lên chóp mũi cô, thở hổn hển nói “Ngày nào Tô Bảo cũng dậy sớm như thế này sao?’’“Vâng, buổi tối con đi ngủ sớm, buổi sáng hôm sau và giữa trưa cũng sẽ ngủ một lúc, cho nên.’’ Lúc nói chuyện, lồng ngực Tô An phập phồng rõ ràng “Buổi sáng sẽ dậy sớm.’’“An An?’’ Tô Bảo lại gọi một tiếng, âm thanh non nớt khẽ run đã bị đóng chặt, Tô Bảo không thể mở ra Diên bình phục lại một chút, buông Tô An ra, đứng dậy đi mở cửa cho Tô Bảo, Tô Bảo ngã xuống nằm trên giường một lần nữa, nghiêng mặt nhìn Tô rồi Tô Diễn cài cúc áo lại cho cô là đã quyết định không làm điều đó, anh còn hỏi cô vừa mới xác định quan hệ yêu đương thì không thể làm ngay đúng không, thời gian thực sự có thể làm thay đổi một cửa phòng ngủ được mở ra, Tô Bảo lướt qua Tô Diễn, dụi dụi hai mặt lạch bạch chạy tới bên mép trong phòng ngủ Tô Diễn hơi cao, nhóc con không leo lên được, được Tô Diễn đứng ở phía sau nhấc lên trên giường.“Ôm một cái.’’Tô Bảo quỳ gối bên méo giường rồi lăn vào trong lòng ngực Tô An..

tặng anh một tình yêu nhỏ